Thứ Ba, 16 tháng 6, 2015

Nỗi niềm hoa cỏ may…

Anh thương lắm, một loài hoa cỏ dại
Nhỏ nhoi một mình, heo hắt bụi đường xa
Sao em cứ dùng rằng, vương vấn bước người qua
Chạm vào chân ai, níu kéo ai ngày ấy…
Để quân tử nao lòng đến vậy?
Nhặt mảnh tình rơi, vùng vẫy khỏi tay mình
Sao em không lặng thầm giả bộ làm thinh
Đừng cả nể, vội vàng tin như thế….
Để sau lưng ai, em sẽ là không thể
Khao khát theo cùng, day dứt lắm người ơi...


Bụi đường cứ bay và năm tháng cứ trôi
Khắc khoải đam mê rơi rụng thời con gái
Anh- Lữ khách qua đây thầm đau ái ngại
Nỡ rằn lòng gỡ mãi chẳng đem theo
Em đâu biết anh phận hẩm hưu
Bới cỏ may lời thề tê tái…
Em yêu ơi một loài hoa cỏ dại
Trời sinh níu kéo bước người qua
Triền sông bến nước chiều tà
Đò sang thơ thẩn  bóng ta  mình…

Mời bạn nghe bài hát qua đường linh
T6/2015

Thứ Năm, 11 tháng 6, 2015

"Một cõi đi về"…

Cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn kính yêu của chúng ta đã ra đi và trở thành người thiên cổ; Nhưng những nhạc phẩm bất hủ của ông là những tuyệt tác để đời. Khánh ly đã hòa quện trong hơi thở, trong nhịp phách biến hóa siêu phàm của từng nốt nhạc thăng trầm huyền ảo ( TCS)…Tôi đam mê nhạc Trịnh và cũng đam mê cả giọng ca Khánh ly…Vâng những chiều mưa lành lạnh, bên ly cape nghe nhạc Trịnh và Khánh ly ca thật không còn gì thư thái hơn…Ta thả hồn vào cõi thiên thai…Ta tránh xa bụi bặm, tránh xa những tham vọng đời thường…Đến với nhau chỉ có YÊU THƯƠNG.
Nhưng điều tôi muốn nói ở đây " MỘT CÕI ĐI VỀ"  là kiếp người là cuộc đời một sinh linh….Giữa ĐI và VỀ, Đi là ta hiển hiện giữa dòng đời là " Tứ tiết- vòng đời" VỀ là trả lại nhân gian đến với thế giới người hiền. Ở đó đâu có hận thù đấu đá tranh giành, đâu có chiến tranh. ở đó chỉ có tình yêu và sự yên bình trong sáng đến vô tư và thánh thiện….

Ta hãy cùng giành chút thời gian để được lắng nghe " MỘT CÕI ĐI VỀ" Trịnh Công Sơn- Khánh Ly

Thứ Năm, 4 tháng 6, 2015

Thương một đóa Quỳnh...
















Cạn chiều thơ thẩn ánh tà dương
Thì thào khe khẽ đêm dần buông
E lệ Quỳnh hoa nghiêng búp nõn
Trao trọn ân tình với niềm thương...
.....
Bướm ong đâu biết hương thơm ngát
Rực rỡ kiêu sa nửa đêm trường…
Dâng đời một thoáng rồi vào mộng
Bừng tỉnh ban mai lệ còn vương ...
Hương Giang


Thứ Tư, 3 tháng 6, 2015

Cho dù sóng có mãi xôn sao...



Em chạm vào chiều, chiều rưng rưng tím
E thẹn hoàng hôn khuất nẻo núi mờ xa
Trăng nửa vời chìm trong mây lãng đãng
Mắt ngọc my cong ướt lệ nhòa…

Vẫn biết đấy có một ngày sóng dậy
Ai sẽ làm nghiêng ngả thuyền ai?
Thu mình lại nén vào lòng ký ức
Có ai ngờ nỗi nhớ chẳng phôi phai…

Em viết câu thơ lên bầu trời chữ "giận"
Để đêm về bỗng hóa "thương yêu"
Mình gửi cho nhau có được bao nhiêu
Mà ăm ắp đong đầy sợi nhớ…





Em vẫn bảo đời là duyên nợ
Mà Trời se hai đứa bỗng thành đôi
Phút bất chợt ngoài đời mấy ai thấu hiểu
Xin đừng..Đừng nhé, tội người ơi….!!!

Em thả lên trời những đám mây trôi
Mang kỷ niệm của một thời đã mất
Đắng lòng đấy nhưng đó là sự thật
Để anh hoàn về nguyễn mẫu của ngày xưa….

Anh thả lên trời những ngọn gió lùa
Mang theo những nụ hôn khát cháy
Em yêu ơi ...Vẫn biết đời là vậy
Cho dù sóng có mãi xôn sao….!!!


Thứ Hai, 25 tháng 5, 2015

Muối lời yêu thương....

Sóng anh ào ạt xô bờ
Mải mê đến phải dại khờ sao anh…
Bờ em  cát trắng tạo thành
Sóng anh là bởi biển xanh gió lùa

Hỏi ai trong cõi hư vô
Trái tim thổn thức bây giờ chưa thôi
Từng đi suốt một cuộc đời
Bao giờ ngừng nghỉ một nơi yên bình ?
Phải chăng là một chữ "tình"
Không bờ, sóng biết gửi mình nơi đâu…
Cát ôm trọn vẹn nỗi sầu
Sóng xanh, sóng đến bạc đầu chưa thôi…
Bao ngày sóng vỗ khôn nguôi
Làm nên biển mặn muối lời yêu thương….



Thứ Ba, 5 tháng 5, 2015

Cánh phượng hồng yêu dấu của đời tôi...

                               
        Kính tặng những Liệt sĩ đã hy sinh cho đất nước trường tồn
Cánh bướm nào ép trong trang vở
Gửi cho em cùng những bài thơ
Em không nói… Mỉm cười nhìn nơi khác
Tôi ra về lòng dạ ngẩn ngơ
Rồi một chiều cả gió
Tôi tặng em chùm hoa Phượng đỏ
Gói nỗi niềm trong bài thơ viết dở
Gấp gáp lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng
Trường xưa ơi kỷ niệm chung riêng
Áo trắng một thời để nhớ
Suốt chặng đường núi long đất lở
Bom đạn chiến trường găm nỗi nhớ không phai
Khăn tay em trao thêu bông hồng hoang dại
Đôi bướm trắng chợp chờn khiến lòng tôi nhớ mãi
Dọc đường hành quân những đêm phục công đồn
Kỷ niệm ngọt ngào…Tôi lặng ghé môi hôn
Mẹ già ơi, quê hương ơi…Người bạn
Trận Khe Sanh. Đường Chín nam lào
Sông Thạch Hãn sóng vỗ lao sao
Chiến dịch 81 ngày đêm Thành cổ
Tiến về Sài Gòn trùng trùng đoàn quân như thác đổ
Giải phóng Sài gòn ta giải phóng thành đô
Cả nước hướng về Miền Nam trong tiếng reo hò
Chiến thắng 30 tháng tư lịch sử
Tôi đau đáu trở về trầm tư trong suy nghĩ
Nhận tin em hy sinh tải đạn chiến trường
Đặt chùm hoa phượng trên tấm bia liệt sĩ
Nén hương nào lạnh thấu cả chiều nay
Chiếc nạng gỗ tôi nắm chặt trong tay
Mắt nhòa đi đỏ màu máu ứa
Cánh Phượng hồng của tôi không còn nữa
Tôi gọi mãi tên em trong chiều đỏ lửa

Cánh Phượng hồng yêu dấu của đời tôi…!!!

Mời bạn nghe ca khúc: Một thời hoa đỏ...Mỹ Tâm


http://hoacomay75-huonggiang.blogspot.com/2014/05/canh-phuong-hong-yeu-dau-cua-oi-toi.html

Thứ Sáu, 17 tháng 4, 2015